Trang

Chủ Nhật, 6 tháng 7, 2014

Tổ quốc là tất cả !


 Trung Quốc đang thực hiện “giấc mơ Trung Hoa”, chiến lược “độc chiếm Biển Đông” đã vận hành. Trước hết Trung Quốc phải vượt qua cửa ải Việt Nam  vì ở các nơi khác Trung Quốc sợ có Mỹ can thiệp. Về tiềm lực kinh tế- chính trị- quân sự... TQ mạnh hơn VN hàng chục lần. Trung Quốc có thể xâm chiếm lãnh hải Việt Nam không mấy khó khăn, nhưng Trung Quốc vẫn sợ công pháp Quốc tế và Mỹ (Mỹ điều 60% lực lượng quân sự về Châu Á- Thái Bình Dương). Vì thế Trung Quốc dùng chiến thuật trường kỳ “lấn- giữ- chiếm” lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam. Thời điểm này, lợi dụng Nga, Mỹ, Châu Âu đang sa lầy vào khủng hoảng  Ukraina, Trung Quốc đưa giàn khoan và tàu các loại xâm lấn lãnh hải  Việt Nam. Hành động này sẽ tiếp tục diễn ra khi họ có cơ hội.

 Việt Nam muốn giữ được nền độc lập, toàn vẹn lãnh thổ thì phải tranh thủ được sự ủng hộ của cộng đồng Quốc tế mà quan trọng nhất là Mỹ, phải giải quyết sự việc theo công pháp Quốc tế. Trước hết Việt Nam phải kiện  Trung Quốc ra tòa án Quốc tế như Philippines đã  làm. Việt Nam phải  liên kết với các nước có tranh chấp lãnh hải với Trung Quốc như Philippines, Malaisia, Nhật, Hàn…chống Trung Quốc. Quan trọng nhất là Nhà nước Việt Nam phải quyết tâm chống Trung Quốc xâm lược và phải xây dựng được khối đoàn kết toàn dân chống  Trung Quốc.
Một lần nữa lịch sử chống giặc Trung Quốc xâm lược lại đặt Việt Nam vào tình thế hiểm nguy: 
- Tổ quốc hay nô dịch ?

Xã hội đẹp vì công bằng dân chủ
Đời người vui khi no đủ tự do
Đất nước bốn ngàn năm sóng gió
Giặc tham tàn Tổ quốc lâm nguy.

Phạm Hải

QUAN HỆ VIỆT- TRUNG

Trong suốt quá trình lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam là quá trình đấu tranh quyết liệt chống lại các triều đại xâm lược Trung Quốc. Dã tâm xâm chiếm Việt Nam đã trở thành thói quen của các nhà lãnh đạo Trung Quốc từ xưa đến nay. Ngoài Việt Nam thì Trung Quốc cũng thường xuyên xâm lược các nước khác như Triều Tiên, Mông Cổ, Miến Điện …

 Hiện nay Trung Quốc đã công bố bản đồ đường lưỡi bò với tham vọng độc chiếm biển Đông.
 Trung Quốc đã thành lập thành phố “ Tam Sa ” bao trọn 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Lấn chiếm lãnh hải Việt Nam và các lân bang để khai thác tài nguyên thiên nhiên và thực hiện các mục đích kinh tế, chính trị khác.
 Tuy nhiên xu thế thời đại văn minh mà cụ thể là sự phản đối của LHQ, Mỹ, Nga...không cho phép họ đánh chiếm Việt Nam như xưa.
 Trung Quốc đang thực hiện một số chính sách hết sức tinh vi nhắm vào các nước nghèo, yếu, kém phát triển trên thế giới trong đó có Châu Phi và ViệtNam. Đó là:
-     Xuất khẩu công nghiệp, công nghệ bẩn dưới dạng đầu tư, hợp tác kinh tế, liên doanh…
-     Thực hiện chính sách mở rộng lãnh thổ không biên giới bằng cách di dân Trung Quốc sang các nước khác. Theo họ nói thì ở đâu có người Trung Quốc thì ở đó là lãnh thổ của Trung Quốc.
-     Thu vét tài nguyên, nguyên liệu, vật liệt tốt về Trung Quốc. Xuất khẩu các loại hàng hóa kém chất lượng, ô nhiễm, độc hại sang các nước khác mà chủ yếu là sang Việt Nam và Châu Phi.
-     Họ dùng sức mạnh của nền kinh tế thứ 2 thế giới và uy quyền là ủy viên thường trực của HỘI ĐỒNG BẢO AN Liên Hiệp Quốc để gây sức ép, khống chế các chính phủ của các nước nghèo, yếu để đạt được mưu đồ về kinh tế, chính trị và quân sự.( Gần đây nhất là họ gây sức ép lên chính phủ Campuchia không thông qua tuyên bố chung về ứng xử Biển Đông trong khối Asean ).
-     Trung Quốc đã từng công khai khẩu hiệu: Thế giới đại loạn- Trung Quốc đại lợi. Đây là tư tưởng dân tộc cực đoan ảnh hưởng xấu đến hòa bình thế giới và quá trình phát triển của nhân loại.
...
Trong điều kiện của Việt Nam ngày nay, chúng ta còn yếu về kinh tế, chính trị và quân sự. Để biểu hiện tinh thần độc lập dân tộc và lòng yêu nước, người Việt hãy vận động một đối sách rất đơn giản nhưng hiệu quả:

  NGƯỜI VIỆT NAM DÙNG HÀNG VIỆT NAM !
  HÃY NÓI “ KHÔNG ” VỚI HÀNG TRUNG QUỐC !
  ĐỘC LẬP, TỰ DO hay NÔ DỊCH !

PHỤ NỮ VÀ TRẺ EM VIỆT Ở NGA




Moscw 1994
 Thời gian đó tôi và anh Dũng đang sống, làm việc ở Moscow. Vợ anh Dũng tên là Nga, đi du lịch thăm chồng, có bầu nên muốn ở lại Nga sanh con và làm việc. Theo pháp lý thì chị Nga đang cư trú bất hợp pháp.
 Thời gian đó tình hình nước Nga hết sức khó khăn, phức tạp. Chính trị bất ổn, các đảng phái tranh giành quyền lực. Kinh tế suy thoái, tăng trưởng âm suốt mấy năm, các thế lực kinh tế ngầm kiểm sóat 50-60 % nền kinh tế. Tệ nạn xã hội gia tăng, các tập đoàn Mafia lộng hành bắn giết tràn lan…
 Buổi tối, tôi và anh Dũng đang coi ti vi thì chị Nga đau đẻ. Tôi đt cấp cứu, chỉ 7 phút sau xe cứu thương đã đến. Thủ tục nhập viện rất nhanh và đơn giản. Bác sĩ chỉ hỏi tên hai vợ chồng, lấy đ/c và số đt nơi cư trú. Chị Nga sinh bé gái, bé hơi yếu nên phải chuyển viện khác tốt hơn để bé nằm lồng kính. Hơn 1 tháng sau 2 mẹ con xuất viện. Thủ tục cũng rất đơn giản và nhanh. Tôi hỏi cô bác sĩ thanh tóan viện phí ở đâu? Cô ta trả lời:
- Miễn phí.
Rồi bỏ đi luôn.
 Hai mẹ con chị Nga về nhà. Anh Dũng phải đi công tác xa. Suốt 1 tháng đầu, mỗi tuần 2 lần có 1 nữ bác sĩ tới nhà kiểm tra sức khỏe miễn phí cho 2 mẹ con chị Nga. Chị Nga không biết tiếng Nga nên tôi phải tới phiên dịch. Tôi cũng rất bận nên nói với bác sĩ không phải tới kiểm tra nữa, khi nào chị Nga và cháu mệt thì tôi sẽ đt. Bác sĩ trả lời:
Không được ! Đây là công việc và trách nhiệm của tôi. Nếu tôi không đến thì tôi sẽ bị kỷ luật đó.
Minsk 2012
Cách đây không lâu có gia đình anh Giang là bạn học cũ k. 18 Nga ( đang sống và làm việc ở Minsk Cộng Hòa Belorusia ) về nước, ghé Vũng Tàu thăm tôi. Chúng tôi gồm có: Tôi, gia đình anh Giang, gia đình anh Sơn Đỏ ( bạn học thời sinh viên k.18 Nga ) và anh Vĩnh ( phó chủ tịch hội DN cựu chiến binh BR-VT ) ra biển ngồi café tâm sự. Vợ chồng anh Giang kể chuyện về 2 đứa con đang học hành ở Minsk ( đứa lớn khoảng 16 tuổi, đứa nhỏ khoảng 12 tuổi ):
 Cũng may là bọn em sinh con ở bên đó. Sinh đẻ được miễn phí, các cháu đi nhà trẻ, mẫu giáo, học phổ thông và y tế đều miễn phí cả.
 Cộng Hòa Belorusia là 1 trong số các nước nghèo nhất Châu Âu hiện nay đó các bạn ạ.
 Còn phụ nữ và trẻ em ở Việt Nam thì sao ? Có lẽ các bạn hiểu biết nhiều hơn tôi. Vậy các bạn viết tiếp nhé!
                                                                               Phạm Hải